Trước hết , bạn cần hiểu được nói" trắng "là thế nào và nói " đen " là thế nào !!!
Đơn giản là nghĩa đen và nghĩa bóng( trắng).
" Nói trắng mà thủ chất lại là đen" tức là : Khẳng định--> Phủ định
Khen --> chê.............
Nói ở bề ngoài dễ làm người khác hiểu lầm nhưng thực ra nó lại mang ý nghĩa ngược lại ở câu nói đó ......
Kết luận rút ra được :---> CÁi tài trong việc miêu tả nhân vật và sử dụng ngôn ngữ tuyệt bậc của Nguyễn Du.
Bạn có thể lấy một số dẫn chứng : (TK_NDu)
- Nhân vật Mã Giám Sinh : mở đầu tưởng như nhưng lời miêu tả , khen ngợi MGS có dáng thư sinh , bề ngoài bảnh bao , phong nhã :
" Quá niên trạc ngoại tứ tuần
Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao.
Trước thầy sau tớ xôn xao
Nhà băng đưa mối rước vào lầu trang"
Nhưng sau đó : " ghế trên ngồi tót sỗ sàng"
Chỉ một chữ "tót " của Nguyễn Du thôi cũng đủ để lột tả bản chất đê tiện , giả dối của Mã Giám Sinh ......Phủ định lại tất cả những điều mà người đọc tưởng lầm là ông đang khen MGS.
- Nhân vật Sở Khanh :
" Một chàng vừa trạc thanh xuân ,
Hình dong chải chuốt , áo khăn dịu dàng
Nghĩ rằng cũng mạch thư hương
Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở Khanh"
Nhưng " Trông nàng chàng cũng ra tình đeo đai" --> lột tả bản chất bên trong con người của Sở Khanh..( đam mê , háo sắc......)
- Nhân vật Hồ Tôn Hiến .
" Có quan tổng đốc trọng thần
Là Hồ Tốn Hiến , kinh luân gồm tài ,
Đẩy xe vâng chỉ đặc sai
Tiện nghi bát tiễu , việc ngoài đổng nhung"
Nhưng sau đó " Từ công riêng hãy mười phân hồ đồ"
........--> ? Con người của HTH

Góp ý với Onthi.com



























