Đăng nhập / Đăng ký Góp ý với Onthi.com  
Máy tính Gõ tiếng việt: On Off
Chú ý chú ý:  
 
Tìm kiếm trong diễn đàn    Từ khóa:      Người viết:  
Truy cập nhanh
 


Hướng dẫn gõ công thức toán trên onthi.com
Diễn đàn >> Văn học >> Trổ tài sáng tác
NguoiDien    20:37:33 Ngày 25-08-2008
VỤ KHỦNG BỐ

VỤ KHỦNG BỐ

 

-Tôi yêu cầu các đồng chí phải thật sự nghiêm túc rút kinh nghiệm về những vấn đề còn tồn tại. Mặt khác, chúng ta cần thẳng thắn, không né tránh những yếu kém của chính mình để có thể xây dựng mọt bộ máy làm việc thật hoàn hảo. Các đồng chí nên nhớ rằng, chúng ta là công bộc của dân, đày tớ của dân...

Cuộc họp đang sôi nổi, lời nói của ông chủ tịch được sự hưởng ứng của tràng pháo tay rào rào. Giọng ông sang sảng, dứt khoát và kiên quyết khiến không ít người chột dạ, nhưng ai mà né tránh được cuộc họp này khi mà ông chủ tịch kiên quyết đến thế cơ chứ.

Mục đích của cuộc họp này, theo ý ông chủ tịch, là để kiện toàn lại bộ máy, chứ nếu không, cái huyện này sẽ đi tong hết. Ông căm ghét sự giả dối, làm việc không có trách nhiệm, không hết mình. Mà các cán bộ dưới quyền ông thì có nhiều người như thế mới chết chứ. Gần đây, đơn từ của dân cứ như chuồn chuồn trước bão, một vài tờ báo cũng đã có ý kiến. Thế nên, ông phải triệu tập cuộc họp bất thường này. Ông phải làm cho ra, anh nào làm được thì làm, không làm được thì nghỉ, chứ cứ để cho dân kêu mãi, ông không chịu được...

Ông chủ tịch nói say sưa, tay ông đưa lên hạ xuống rất đúng nhịp. Đôi khi, ông còn chém mạnh tay vào không khí như thể hiện sự cương quyết của mình.

Mồ hôi ông vã ra, ông vẫnchwa dừng lời. Cậu nhanvieen văn phòng nhanh nhẹn mang đến cho ông cốc nước mát và cái khăn lạnh. Ông cầm cốc nước uống một hớp, lấy khăn chấm mồ hôi tren trán rồi tiếp:

-Bây giờ, tôi nhường lời cho các đồng chí. Cứ mạnh dạn phát biểu, đè xuất ý kiến, rồi chúng ta thả luận. Cái nào hay thì ta làm, chưa hay thì tiếp tục suy nghĩ nghiên cứu thêm...

Ông dừng lời, về chỗ ngồi, sửa cho ngay ngắn tập tài liệu trước mặt rồi chăm chú chuẩn bị theo dõi ý kiến của trưởng phòng tổ chức. Chợt cô thư kí chạy vội vào, ghé tai ông nói nhỏ điều gì đó, ông bật dậy đi ra cửa.

-A lô! Tôi chủ tịch Đại...

Ông cầm ống nghe, vớitay cầm cái bút để trên bàn. Cợt ông đổi giọng hốt hoảng:

-Cái gì?... mất tích từ lúc nào?... bà báo cho bên công an chưa?... được, tôi sẽ tính... bà báo cong an ngay nhé!...

Giọng ông đứt quãng, tỏ vẻ rất lo lắng làm cô thư kí không biết là chuyện gì cũng hồi hộp theo. Ông đặt máy xuống, chậm chạp lê bước về phòng họp. Cô thư kí nghe câu được câu chăng, đoán già đoán non chắc cậu ấm nhà ông xảy ra chuyenj gì mới làm ông lo lắng đến thế. Cô thấy thương cho hoàn cảnh của ông , một ông chủ tịch suốt ngày lo lắng, bận rộn và tận tụy với công việc. Thật khổ thân ông.

Cuộc họp đang căng thẳng với những ý kiến trái ngược giữa phòng nông nghiệp và phòng tổ chức cán bộ. Những cái đầu tham dự cuộc họp căng ra, những cái trán cao vời vợi nhăn lại ra điều suy nghĩ lung lắm. trong những cái trán đó thì trán ông chủ tịch nhăn nhất, mồ hôi ông lại vã ra, đầm đìa trên khuôn mặt khi nghe những ý kiến từ phía văn phòng huyện ủy. Trong đầu ông hiện ra hàng chuỗi những sự kiện và câu hỏi cần có lời giải đáp: nó mất tích từ khi nào? tại sao bà ấy lại không biết? nó tự đi hay có người rắp tâm hại ông mà bắt cóc nó...

Ông chủ tịch nghĩ mãi vẫn chưa tìm ra câu trả lời nào, ông bắt đầu tính đến những việc phải làm ngay. Được rồi, chút nữa, khi giải lao ông sẽ bảo cậu lái xe tranh thủ đưa ông về qua nhà. Rồi chiều nay, mấy cậu bảo vệ rảnh rỗi, ông sẽ nhờ họ tìm kiếm giúp. Nếu không tìm thấy ông sẽ nhờ tới công an. Phải tìm ra nó, chứ nếu không, ông bà làm sao sống nổi...

Chếc xe bóng lộn đỗ xịch trước cổng ngôi biệt thự. Cửa vừa mở, ông chủ tịch bước xuống đi thẳng vào trong nhà. Bà vợ ông đang nức nở bên bộ sa lông có xuất xứ từ mãi tận nước Ý xa xôi. Thấy ông, bà bù lu bù loa:

-Ông ơi à ông ơi! Thế là mất nó rồi... làm sao mà tôi sống được khi không có nó cơ chứ, ... tôi chết mất...

Bà lại gục xuống ghế, khóc rống lên như nhà có đám. Ông bình tĩnh nhìn quanh một lượt, đồ đạc trong nhà không hề suy suyển, ông hơi yên tâm bắt đầu hỏi vợ:

-Bà không thấy nó từ lúc nào?

-Sáng nay, tôi cho nó ăn bò bít tết, nó không ăn - bà nấc lên nghẹn ngào, đưa tay quệt nước mắt trên má - Tôi thấy thế liền chạy sang bên kia đường mua sữa về cho nó uống. Pha xong sữa, tôi gọi nó thì chẳng thấy nó đâu, tôi đi tìm khắp nhà cũng không thấy nữa...

Tiếng bà vỡ òa thành âm thanh nưc nở, nghẹn ngào đến thắt lòng thắt ruột. Ông mím chặt môi và tiếp tục nhăn trán suy nghĩ. Vậy là có kẻ rắp tâm rình mò nhà ông rồi. Thấy bà ấy không khóa cổng mới lẻn vào bắt nó đi. Chắc chắn là vậy, chứ nó coa bao giờ đi ra ngoài mà không có ông hoặc bà đi cùng. Nó vốn cũng giống ông ở cái tính rụt rè, nhút nhát. Bọn này lớn gan thật, dám chọc cả vào ông nữa. Chả lẽ chúng không biết ông là ai? cả cái huyện này, ai chả biết ông là chủ tịch huyện, người ở xa đến, nhìn thấy cái nhà ông mà còn biết nữa là. Ông chootj dạ, chẳng lẽ vụ này có dính dáng đến chính trị, đến công việc ở cơ quan. Có kẻ nào đó rắp tâm phá ông, đánh trực tiếp không được thì nhằm vào gia đình ông chăng?. Có thể lắm! vì ông là người thẳng thắn, tất nhiên thẳng thắn thì thường có nhiều người không ưa, ở huyện không làm gì được vì ông là chủ tịch nên tìm cách chơi khăm ông đây... Nhưng kẻ đó là ai? Ông nhớ lại từng khuôn mặt của những kẻ đã từng bị ông cách chức, cho về hưu non hay thuyên chuyển công tác vì làm việc không hiệu quả, vì... Không phải, tụi ấy làm sao dám, chúng nó là dân, ông là quan. Chúng nó thừa biết ông mạnh tới cỡ nào, ông chỉ húng hắng ho thôi là chúng chẳng có đất mà sống ấy chứ. Vậy chỉ có những kẻ còn đương quyền đương chức tìm cách hạ bệ ông để ngoi lên đấy thôi. Ông điểm lại danh sách những kẻ có đủ khả năng: thằng phó chủ tịch hội đồng nhân dân, thằng trưởng phòng nông nghiệp hay thằng phó bí thư?...

-Dạ thưa anh! đã đến giờ họp rồi.

Cậu lái xe cắt đứt dòng suy nghĩ của ông, ông bươn bả ra xe quay về hội trường ủy ban, nơi đang diễn ra cuộc họp gay cấn.

Không khí cuộc họp ngày càng căng thẳng với những đề xuất, những phương án cải tổ phương thức làm việc, trách nhiệm cá nhân.

Ông chủ tịch quay cuồng với những ý nghĩ trong đầu. Rôi ông phán đoán, ông theo dõi từng nét mặt, từng cử chỉ nhỏ nhất của mọi người trong hội trường mong tìm ra một kẻ nào đó. Rôt cuộc, ông chẳng tìm ra được gì ngoài nụ cười nửa miệng của tay phó bí thư.

Giờ nghỉ trưa, mọi người lục tục đứng dậy lo cho cái dạ dày và bộ xương đã muốn rã rời vì mỏi. Ông chủ tịch về thẳng phòng làm việc, ngả người xuống ghế tiếp tục những suy nghĩ còn dở dang. Ông nghĩ gần một tiếng, khi cái đói tìm đến hành hạ cái dạ dày của ông thì ông nhấc điện thoại:

-Thành hả? - ông nói vào cái ống nghe - cậu làm ơn bảo anh em chiều nay giúp mình một tí nhé... ừ... tìm nó giúp mình... trên cổ nó có đeo một sợi dây chuyền bằng bạc, có hình co sư tử...

Ông đặt máy xuống rồi gọi số khác:

-A lô! Phát công an à?... tôi nghi ngờ đó là một vụ khủng bố chính trị... tôi cần các cậu giúp một tay, điều tra xem kẻ nào đứng đằng sau vụ này... được rồi, các cậu cố gắng giúp, tôi sẽ không quên...

Ông đặt máy xuống, thở ra. Có lẽ chỉ nay mai thôi, ông sẽ tìm thấy nó, hơn nữa, ông còn tìm ra kẻ giấu mặt, lúc ấy, hắn sẽ biết tay ông. Ông hài lòng bước ra ngoài để lo cho cái bụng đang sôi òng ọc của mình.

Buổi chiều, ông chủ tịch vẫn tham dự cuộc họp, nhưng ông không hề có ý kiến nào. Ông chỉ quan sát và lắng nghe, chốc chốc, ông quay về phòng riêng để nghe điện thoại với nét mặt ngày càng căng thẳng. Mọi người đoán chắc ông đang suy nghĩ về các vấn đề tranh luạn từ sáng tới giờ.

Kết thúc buổi chiều, ông chủ tịch uể oải đứng dậy thì tay phó bí thư nhanh nhẹn tiến lại bắt tay ông:

-Cuộc họp tiến triển rất tốt, phải không ông? Ông quả là người có những nước cờ tuyệt vời. Tôi hi vọng, sau cuộc họp này, chúng ta sẽ có một guồng máy vững chắc và hiệu quả.

Ông chủ tịch không đáp, ông chỉ nở một nụ cười. Ơ-rê-ca! Ông đã tìm ra rồi. Đúng! Chính là hắn chứ chẳng còn ai khác. Tối nay, ông sẽ điện lại cho trưởng công an huyện, ông sẽ chỉ đường dẫn lối cho anh ta làm cho nhanh vụ này.

Cũng như mọi hôm, cậu lái xe đưa ông đi đón con trai ở trường rồi mới đưa cha con ông về nhà. Trước khi đánh xe trở lại cơ quan, cậu ta còn nấn ná chờ con trai ông chủ tịch vào trong nhà rồi mới rụt rè:

-Báo cáo anh, anh em bảo vệ chiều nay chạy khắp nơi chắc cũng mệt, anh xem có nên...

Ông hiểu ý ngay, vỗ vai cậu ta:

 -Cậu cứ ứng ra trước đi, nhớ lấy hóa đơn mới có cái mà thanh toán.

-Vâng. Đã có ý anh, em làm ngay.

Cậu chàng nhanh nhẹn chui vào xe, nổ máy rồi chuồn thẳng.

Nhà buồn như có đám ma, bà vợ ông chủ tịch ru rú nắm trong phòng, chẳng thèm lo cơm nước. Cậu con trai ông đang mải mê với những trò chơi kì ảo của máy vi tính. Ông ngồi một mình ngẫm nghĩ. Thật mệt mỏi, cả ngày ở cơ quan công việc bù đầu, giờ này về nhà còn cả đống chuyện phải lo, ông đama chán đời. Nhưng chán đâu có được, cái chức chủ tịch huyện là do dân bầu ra, ông được dân tín nhiệm thì ông phải gắng sức gánh vác để khỏi phụ lòng bà con chứ. Nếu là việc nhà ông có thể bỏ, chứ việc dân việc nước ông bỏ sao đành. Ông phải cố gắng, ông tự nhủ lòng như thế, phải đứng vững trước những thử thách cam go này để chững tỏ ông là người có đủ bản lĩnh, đủ năng lực để gánh vác trọng trách. Bọn chúng khủng bố ông ư? ông sẽ cho chúng biết ông là người như thế nào. Ông phải cho chúng biết rằng hạ gục ông không phải là chuyện dễ...

Đói! Ông lại thấy đói. Nhưng giờ này ông không muốn gọi bà dậy nấu cái gì đó cho ông ăn. Bà ấy đang buồn, cứ để bà ấy nghỉ ngơi một chút. Ông nhấc điện thoại, định gọi ra quán bảo làm một phần cơm ròi mang vào cho ông, nhưng thôi, hôm nay ông thử nhịn một bưa, uống một vài chén rượu là no ngay thôi mà.

Ông mở cửa phòng ăn, tìm bình rượu thuốc ông thường để trên cái ghế con ở góc phòng. Bình ượu này của ông quý lắm. Một con tắc kè, một con bìm bịp, lại còn rắn và cá ngựa. Mỗi lần tay trưởng phòng tổ chức đi đâu về là y như rằng bình rượu của ông thêm một món, ông lại phải lựa cái nào ngâm lâu quá thì bỏ ra ngoài cho khỏi dầy bình cơ đấy.

Quái lạ! bình rượu của ông mọi khi vẫn ở đây, vài ba ngày ông lại lấy ra làm một chén, sao bữa nay không thấy nhỉ. Chắc thằng cu Lớn lại lôi ra xem rồi để đâu đây, (ông đặt tên con là Lớn cho hợp với cái tên Đại của ông). Ông chạy lên gác hỏi ccon:

-Cu Lớn. Mày để bình rượu của bố ở đâu? lấy ra bố làm vài chén.

Cậu con ông mải chơi nói vọng ra từ trong phòng:

-Con không biết!

-Không biết cái gì. - ông bực mình - mày bê ra xem rồi để đâu, tìm ngay cho bố.

Nghe vậy, cậu ấm chẳng dám cãi nữa, nó vội vàng rời bàn máy chạy đi tìm.

Đấy! Ông là người bản lĩnh như thế đấy. Ông chỉ quát một tiếng, đứa nào đứa nấy răm rắm như thằng cu Lớn nhà ông, thế mà chúng nó dám chơi ông có lao không cơ chứ. Ông cười thầm, uống xong mấy chén rượu, ông sẽ điện lại cho công an huyện, ròi ông cũng sẽ điện lại cho tay bí thư và trưởng phòng nông nghiệp nữa...

-Bố ơi! nó ăn mất rồi. Thằng con ông gọi to từ trong hốc cầu thang. Ông giật mình:

-Cái gì ăn? ăn cái gi?

-Bình rượu thuốc của bố,... con bìm bịp,... con tắc kè nữa,... nó ăn hết rồi.

Chẳng hiểu mô tê gì, thằng con ông lại cứ lắp bắp không nói nên lời. Ông quát lên:

-Nói rõ xem nào? cái gì ăn?

Bấy giờ, cậu ấm mới khệ nệ ôm bình rượu quý đến trước mặt ông, nó sợ sệt:

-Con để quên ở chân cầu thang từ chiều hôm qua... con chó nó ăn... con bìm bịp cong mỗi cái cánh...

Nói đến đây, hình như nó sợ ông quá nên òa khóc, ông nghe nhắc đến con chó vội giật giọng:

-Con chó ăn! sao mày biết?

Thằng bé mếu máo:

-Nó ăn... nó say... nó ngủ... trong hốc cầu thang ấy.

Bà vợ ông chủ tịch nãy giờ nghe hai bố con lời qua tiếng lại, thấy thằng con nói vậy, bà chạy ào vào gầm cầu thang, bà reo lên:

-Nó đây rồi, may quá! thế mà tôi cứ tưởng đã mất nó rồi.

Bà lôi con chó ra, hình như nó vẫn còn say, đứng không vững, đôi mắt lim dim như muốn ngủ. Bà ôm lấy nó, vuốt ve, nựng nịu nó, quên đi những phiền muộn từ sáng tới giờ.

Ông chủ tịch thấy vợ vui, ông cũng vui theo. Nhìn bình rượu còn trơ hai con cá ngựa, ông cũng không thèm buồn nữa. Ông rót ra một chén, ngửa cổ uống rồi khà một tiếng. Bất ngờ, ông vỗ đùi đánh đét một cái buột miệng:

-Mẹ bố nó! Tí nữa thì thằng phó bí thư về hưu non.

 

 

---------Bình Dương 2004---------

------------NguoiDien------------

vccy_hh    22:54:49 Ngày 25-08-2008
Trả lời: VỤ KHỦNG BỐ

LanMinh    23:01:04 Ngày 25-08-2008
Trả lời: VỤ KHỦNG BỐ

đọc xong thấy toàn trăng với sao ko hà ...hix ....hix

Danh sách mod

Viết trả lời của bạn

Tiêu đề
Về vấn đề:
Nội dung phần trả lời của bạn
Giới thiệu onthi.com
© 2008 Sáng lập bởi: Nguyễn Duy Phi và Bùi Minh Mẫn.
Máy tính