 |
Truy cập nhanh |
 |
| Tác phẩm nghị luận |
|
Diễn đàn >> Văn học >> Tác phẩm nghị luận
 |
storm_mdh  |
10:14:41 Ngày 18-09-2008 |
" Cái khó bó cái khôn " và "Sự lười biếng không bao giờ dẫn đến thành công"
Anh chị giỏi văn giúp em 2 bài này nha, cho em xin dàn ý hoặc nếu có ý kiến gì hay làm ra thành bài cũng được, em cảm ơn nhiều.
xunhi1990  |
10:51:16 Ngày 18-09-2008 |
Trả lời: " Cái khó bó cái khôn " và "Sự lười biếng không bao giờ dẫn đến thành công"
Tham khảo cái này, bạn có thể lấy những ý cần thiết vào dàn bài của mình!
| Lười biếng, không muốn chịu khổ |
|
|
|
Lười biến có phải là một tính cách của bất kỳ ai? Các biểu hiện của bệnh lười biếng như thế nào? Và làm như thế nào để khắc phục được căn bệnh đó? Bạn hãy tìm hiểu chút bài đọc dưới đây.
1. Biểu hiện:
Thực tế cho thấy, nghề bán hàng là một nghề rất gian khổ, đồng thời cũng là cơ hội để mọi người rèn luyện bản thân.
Chẳng có thành công nào không có cái giá của nó, chịu khó chịu khổ mới cảm nhận được cái giá của sự thành công muốn làm một việc gì thành công, cần phải qua tôi luyện trải qua một quá trình gian khổ. Nhân viên bán hàng mới vào nghề không tránh khỏi những khó khăn và khổ nhọc bước đầu trong nghề, lúc này nhân viên bán hàng phải có một tinh thần vững chắc, khi đã định hướng chuẩn xác sẽ dốc toàn tâm toàn ý vào, không bao giờ lùi bước, dũng cảm chịu đựng áp lực, biến những áp lực thành động lực thúc đẩy đột phá đến thành công, đến mục đích cuối cùng. Chỉ có những nhân viên chấp nhận chịu khổ mới có thể dành được thành công trong ngành này. Nhưng có một số nhân viên bán hàng vẫn sợ phải bôn ba khắp nơi bán hàng, sợ mưa gió dãi dầm, nói tóm lại là sợ khổ, sợ phải tôi luyện gian nan.
Nhân viên bán hàng như vậy có sức ỳ rất lớn. Họ không muốn bỏ thời gian vào những việc có liên quan đến ngành nghề, mà nếu có thể lười sẽ lười biếng, nếu có thể không làm thì tìm cách không phải làm. Họ lúc nào cũng hy vọng rằng không cần phải cố gắng cũng được thu hoạch. Khi những nhân viên bán hàng khác bôn ba khắp nơi để tìm khách hàng thì họ lại lười biếng trốn trong nhà, gọi vài cuộc điện thoại liên hệ với khách hàng, mà không muốn ra khỏi nhà để giới thiệu sản phẩm với khách hàng hoặc phục vụ khách hàng.
Những ngày mưa gió, họ lại càng có lý do để lười biếng trốn trong nhà. Khi những nhân viên khác cố gắng tham gia huấn luyện chuyên ngành và tìm hiểu về sản phẩm, họ lại chẳng thèm quan tâm, cho rằng đó là những việc chỉ có người ngốc mới làm, còn họ là những người thông minh, không cần học cũng có thể theo kịp sự phát triển của ngành nghề.
Rất rõ ràng rằng những người có tư tưởng lệch lạc này sẽ gặp phải rất nhiều trở ngại trong quá trình phát triển nghề bán hàng. Bởi ai cũng biết rằng có trồng cây thì mới có ngày hái quả. Thông thường người ta thường hy vọng mình có thể dùng cách đơn giản nhất, tiết kiệm công sức nhất, mất ít thời gian nhất nhưng lại kiếm được nhiều tiền nhất và đạt được thành công. Tuy nhiên chúng ta thấy rằng, những người thành công nhất trên thế giới đều là những người nỗ lực cố gắng nhất. Còn nhớ, có một lần, công ty tôi có một người đã gặp diễn viên võ thuật Thành Long trong nhà hàng Khải Duyệt, lúc đó anh ta liền hỏi thẳng Thành Long rằng: ''Bí quyết thành công là gì?'' Lúc đó Thành Long hơi bị bất ngờ, bởi đại đa số những người đến gặp anh đều là những nan hâm mộ đến để xin chữ ký hoặc chụp ảnh cùng, tại sao lại có người muốn hỏi bí quyết thành công của mình? Thành Long thoáng nghĩ và lập tức trả lời một câu rất đơn giản rằng: ''Nỗ lực!”
Vì thế, nhân viên bán hàng cũng cần phải hiểu rõ, dù là ai, muốn đạt được thành công, đều phải bỏ ra công sức và sự nỗ lực, tư tưởng lười biếng, ỷ lại không bao giờ được tồn tại.
Lười biếng làm cho thời gian trôi đi một cách vô ích. Có nhiều lúc, những việc mà nhân viên bán hàng làm chẳng có ý nghĩa gì cả, có người thậm chí còn lãng phí thời gian và tính mạng của mình. Vì thế, lãng phí thời gian cũng là kẻ thù lớn trong sự nghiệp của nhân viên bán hàng, lãng phí thời gian sẽ làm cho cơ hội lần lượt qua đi.
2. Làm thế nào để khắc phục tính lười biếng
Con người ai cũng có tính lười biếng. Nằm ngủ dưới ánh nắng ấm áp chẳng muốn dậy; ngồi buôn chuyện dưới bóng cây mát không muốn làm việc hoặc mải vui trong các phòng giải trí không về, như vậy sẽ không làm được nhiều việc cần phải làm, cũng khiến cho rất nhiều người đáng lẽ trở nếu thành công lại thành người bình thường. Tội lớn nhất chính là lười biếng. Lười biếng là một thói quen, là thói quen xấu được hình thành lâu ngày. Thói quen xấu này chỉ có một kết quả, đó là khiến cho người ta chỉ nằm im tại chỗ chứ không muốn tiến lên. Nhân viên bán hàng cũng là người bình thường, cũng sẽ có tính lười biếng như bao người khác nhưng thói quen lười biếng này không thể tồn tại tron ngành bán hàng. Vì thế nếu muốn có một số thành tựu nhất định thì phải loại bỏ những thói quen xấu này.
Vậy làm thế nào để khắc phục tâm lý lười biếng này?
Trước tiên, phải sắp xếp một lịch làm việc vừa phải với sức mình. Sở dĩ nhân viên bán hàng lười biếng là vì đã tự cho mình quá nhiều thời gian rảnh rỗi lười biếng, nhưng nếu nhân viên bán hàng sắp xếp lịch làm việc của một ngày kín mít phải nỗ lực hết sức để hoàn thành công việc, như vậy sẽ thay đổi được tật xấu lười biếng khi đã làm việc quên mình.
Tiếp theo, phải khắc phục tính lười biếng, ỷ lại. Ở nhà nhờ bố mẹ, ra ngoài dựa vào bạn bè, đây là tâm lý ỷ lại đã hình thành trong rất nhiều người, ở một mức độ nhất định tâm lý này cũng là căn nguyên của sự lười biếng. Rất nhiều nhân viên bán hàng hy vọng là người thân, bạn bè có thể giúp đỡ mình, họ sẽ giới thiệu sản phẩm cho bạn bè và yêu cầu họ giúp đỡ giới thiệu những khách hàng khác. Làm như vậy sẽ chẳng được bền lâu, nhưng vấn đề ở chỗ là có một số nhân viên bán hàng sau khi đã nhờ bạn bè giúp đỡ giới thiệu khách hàng lại ỷ vào người khác, tự mình không cố gắng đi tìm kiếm khách hàng mới nữa. Nếu để nhân viên bán hàng ở một nơi hẻo lánh, xa trung tâm, để họ sống trong môi trường toàn những người lạ, như vậy nhân viên này sẽ phải tự mình tìm cách kiếm sống, thay đổi thói quen lười biếng, ỷ lại. Vì thế, nhân viên bán hàng có thể lựa chọn một môi trường tương đối xa lạ để phát triển sự nghiệp của mình, như vậy có thể giảm bớt tâm lý lười biếng, ỷ lại, tạo cho mình càng nhiều cơ hội hơn.
Nói tóm lại, nếu nhân viên bán hàng muốn đạt được thành công thì phải khắc phục thói quen ỷ lại, lười biếng, cố gắng hết sức mình. Nhân viên bán hàng phải đi nhiều hơn, nói nhiều hơn, động não nhiều hơn,... cơ hội chỉ đến với những người luôn biết chuẩn bị tốt.
|
| Theo Unicom |
|
xunhi1990  |
10:57:21 Ngày 18-09-2008 |
Trả lời: " Cái khó bó cái khôn " và "Sự lười biếng không bao giờ dẫn đến thành công"
“Cái khôn” là chỉ điều ta biết nên làm gì. “Cái khó bó cái khôn” thành ngữ nói rằng ta biết điều nên làm, nhưng ta không làm được vì ta không có điều kiện vật chất để thực hiện
Gợi ý
Cuộc sống luôn không là một vườn hoa hồng, và dẫu có là hoa hồng thì cũng nhiều gai nhọn. Bơi trong cuộc sống lúc nào chẵng gặp khó khăn. Ngày xưa thường nghe câu tục ngữ: “Cái khó ló Cái khôn”. Chắc cũng không cần phải làm một bài văn phân tích câu nói này, nhưng hãy xét đến yếu tố cần để câu này thành kết quả. Điều thứ nhất, yếu tố chủ quan là người gặp khó này là người kiên trì, có nghị lực, bình tĩnh và sáng suốt, vâng, tốt nữa nếu anh ta thông minh. Điều thứ hai, yếu tố khách quan là hoàn cảnh tạo nên cái khó. Đây lại là điều quan trọng, đặt biệt trong cuộc sống hiện nay. Một yếu tố cũng quan trọng là phân biệt cái khó, ở đây mình không chia nhỏ ra, cứ đi thẳng đến kết quả nếu cái khó được giải quyết thì bạn sẽ được quyền lợi gì, tinh thần hay vật chất. (dĩ nhiên có lúc đạt cả hai, nhưng mình cứ chia theo dạng cho dù được nhưng cái nào nặng hơn).
Bây giờ mình xét về nguồn gốc câu nói, đây là câu tục ngữ, nghĩa là từ ngày xa xưa, do Cha Ông truyền lại. Vậy ngày xưa khác ngày nay sao, ngày xưa ngày nay con người đều phải sống, cái khác nhau cơ bản nhất đang hình thành rõ rệt là những vòng tròn cuộc sống đan lồng nhau, liên quan nhau không còn vì tình cãm, tinh thần như ngày xưa nữa mà vì quyền lợi, vì vật chất. Thế thì, ngày xưa đúng là “Cái khó ló cái khôn”, hoàn cảnh xã hội ít nhiều hổ trợ cho cái khôn được thực thi.
Ngày nay, có vẽ “ló” thành “bó” mất. Cái khó bó cái khôn chăng, vì cái khó ngày nay trăm chiều, cái khó ngày nay mang tính khách quan khá cao. Người ta vẫn cố gắng, vẫn có những sự sống bền bỉ, nhưng khó phát thành ngọn lữa to. Với tốc độ cuộc sống cái khó ngày nay tạo một khoãng cách khá lớn, rõ rệt hơn giữa đối tượng gặp khó và đối tượng không khó, huống chi đến đối tượng gặp dễ. Cái khó ngày nay xuất phát từ những lý lơi cuộc đời, con người cố vượt khỏi những lý lơi đó cũng đã mạnh mẽ lắm. Vượt cái khó ngày nay để được sống, chứ chưa đủ để thành cái khôn, hay đúng hơn, những cái khó đã làm người ta vướng víu, đa đoan … ôm tròn, đôi lúc siết chặt cuộc sống, …bó cái khôn mất rồi. Thực tế phũ phàng hay cái nhìn quá bi quan vậy.
Ừ thì “cái khó vẫn ló cái khôn, … mà khôn lỏi”. Trong cuộc sống mà ít nhiều tự thân vận động, ít nhiều cần sự khéo khôn, cuộc sống mà từ “mềm dẻo” trở thành phải biết thì cái khôn thành khôn lỏi mất rồi.
Đọc truyện ngắn “Con Rắn Ri Voi” của nhà văn Sơn Nam, cái thời loạn lạc mà dân Nam dồn xuống vùng Tây Nam Bộ lập sống và khẩn hoang, nghiệm thấy cái khôn lỏi mà cười. Truyện kể một thương buôn người Hoa muốn mua da con rắn ri voi đem dìa SanhCaBo để thuộc làm bóp đầm. Dân mừng như hạn gặp mưa, mà da rắn mắc rẻ mua theo bề ngang, cái nào dưới tất thì loại. Dân mình buộc đuôi rắn, thổi hơi vô cho da nó căng ra, miếng nào miếng nấy bề ngang lớn dữ. Rồi thì cũng bán …nhưng chỉ một mùa. Người ta nói vì da rắn xứ mình mỏng quá, người ta chê, may lên bóp đầm bị rách, cái khôn lỏi này chỉ ăn xổi ở thì. Cái dạng này ngày nay đâu đó vẫn gặp, nhưng dân mình đối với dân mình mua Nem bị quá nhiều lá, mua Cá hay Mực bị độn sinh sa… chỉ còn chua xót.
Người ta tự bơi, đường không thông, không phẳng, đôi khi còn gặp sự trướng ngại của xã hội, thì cái khôn được nãy sinh để đối phó, để tránh, để lách. Rồi những va chạm đôi lúc làm trầy sướt, đôi lúc rướm máu, thậm trí mất mát xãy ra… Nhưng cũng có những “lách” trở thành “luồn” thì cái khôn chỉ còn chữ “lỏi”, cái khó cộng cái tham biến người ta thành “lỏi”. Đã là cái lỏi thì lại dẫn đến lòng tin; mà lòng tin giữa người và người còn mất thì còn gì mà tin nữa. “Lỏi” ừ thì “lỏi”, lỏi được mấy lần, được mấy thời rồi cũng mất.
( đây là bài trong một forum rất hay của một bạn mà tôi save lại )
|
KeMatLanh  |
12:16:53 Ngày 18-09-2008 |
Trả lời: " Cái khó bó cái khôn " và "Sự lười biếng không bao giờ dẫn đến thành công"
chấm 2 bài trên 10 tròn! Prồ wé!
|
trangcb  |
12:34:09 Ngày 02-11-2008 |
Trả lời: " Cái khó bó cái khôn " và "Sự lười biếng không bao giờ dẫn đến thành công"
Bạn đã bao giờ hỏi thế nào là thành công?Sự đỉnh cao của vinh quang hay sự phấn đấu ko ngừng nghỉ?.Ai cũng biết cây kim thật bé nhỏ nhưng cũng thật hoàn hảo.Thân tròn và nhỏ.Đầu kim nhọn,Phần cuối có 1 cái lõ nhỏ xíu để luồn qua.Từ sắt làm nên kim là cả 1 quá trình mài dũa công phu.Ai có công mài sắt sẽ có ngày nên lim>>>>Kiên trì bền bỉ chình là yếu tố quan trọng dẫn đến thành công.
|
|