Đây không phải là một bài văn mà chỉ là một khúc nhạc lòng bỗng ngân lên trên phố xá về một cậu bé bán vé số. Tôi hi vọng nó sẽ giúp cho bạn chút ít nào đó về đề văn này...
CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC MÀ THÔI
Hôm trước ra Đà Nẵng học vẽ, trưa về đạp xe vu vơ trên đường Lê Duẩn, tôi bắt gặp một cảnh tượng mà khi về ám ảnh mãi ...
Chuyện chẳng có gì nhưng không hiểu sao cứ in đậm trong tôi một khoảnh khắc mà mỗi khi nhớ lại tôi không khỏi xót xa... chỉ một khoảnh khắc mà thôi...
Hôm đó, tôi đạp xe lang thang , đến ngã tư(hay ngã ba gì đó), tôi nhìn thấy một cậu bé gầy nhom tay cầm một xấp vé số còn nóng hổi mới lấy ở quầy ra vừa đi vừa nhẩm đếm. Ra đến đường cậu đứng lại chờ đèn xanh, mắt vẫn còn chăm chú nhìn vào xấp vé số mới cứng. Cậu bé đứng hơi chệch ra ngoài lòng đường tí chút, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn cột đèn, đôi môi khô khốc vì bụi đường nở một nụ cười trẻ thơ. Lúc đó có một anh thanh niên độ đôi mươi ở bên phải rẽ lên, anh ta đi không nhanh nhưng hình như hơi lơ đễnh nên không chú ý đến cậu bé nhỏ xíu hắt cái bóng gầy guộc lên đường. Anh lao tới và chợt hốt hoảng phanh gấp xe lại. Chỉ là một va chạm nhẹ! Nếu là một đứa bé khác thì chẳng có chuyện gì xảy ra...nhưng... Cậu bé lùi lại, cánh tay bị va chạm theo phản xạ vung lên, xấp vé số như những con bồ câu trong rạp xiếc tung cánh bay phấp phới, phấp phới... Đôi mắt trẻ thơ chết điếng nụ cười.
Tôi loạng choạng xe và dừng lại, không phải vì có ý định nhặt giúp những tờ vé số mà vì tôi không đi nổi, cái khoảnh khắc ấy quá sức chịu đựng đối với một con bé được ăn no mặc ấm, được có một chiếc xe đạp chỉ để đi dạo phố như tôi...
Anh thanh niên ấy đã dắt xe vào lề và nhặt những cánh bồ câu cho cậu bé, con đường chưa kịp khô vì trận mưa hôm trước trắng cánh bồ câu nhoẹt nhòe...
Điều tôi muốn nói ở đây không phải là hoàn cảnh của em bé bán vé số mà là cái khoảnh khắc lúc những tờ vé số xổ tung lên bầu trời với đôi mắt ngơ ngác không kịp hốt hoảng của em. Khoảnh khắc ấy vỡ vụn nhiều điều, trong tôi, và trong cả con người thứ hai tồn tại trong tôi...