THƯ GỬI NGƯỜI XƯA
Tôi nhớ mãi tình yêu tôi thuở nhỏ
Tôi lên mười, cô bé kém tôi hai
Mình yêu nhau trong ba tháng hè dài
Nhà hai đứa chỉ bờ rào ngăn cách
Cô bé thông minh, tôi vô cùng ngốc nghếch
Nên có lần cô bé bảo thích hoa
Tôi ngu ngơ kết mấy đóa mào gà
Với hoa dại bên đường thành một bó
Như hoàng tử với niềm vui nho nhỏ
Dâng lên nàng công chúa của tình yêu
Nhưng không may mẹ bắt gặp một chiều
Tôi sợ sệt một lời không dám nói
Còn cô bé quả thật là tài gỏi:
"Bó hoa này cậu bán tớ bao nhiêu?"
Mẹ nghe xong chẳng giận lại cười nhiều
Chắc mẹ nghĩ chúng mình chơi bán quán
Tôi còn nhớ những buổi trưa và sáng
Hai đứa mình dưới ruộng mót ngô khoai
Hay tung tăng trên những cánh đồng dài
Tôi và cô bé chơi trò chơi rượt bắt
Tôi thường gọi cô bé là chuột nhắt
Cô bé cười dí dỏm chạy theo tôi
Tôi sẩy chân cô bé đuổi kịp rồi
Trời đất ạ cô bé đè tôi đánh
Tôi giả vờ nằm im không nhúc nhích
Cô bé hú hồn cứ gọi mãi tên tôi
Sao tự dưng tôi lại bật tiếng cười
Cho cô bé dễ thương kia hết khóc
Tôi còn nhớ một lần đi bắt ốc
Tôi được nhiều, cô bé chỉ vài con
Thấy cô bé yêu với vẻ mặt hơi buồn
Tôi vui vẻ vội vàng trao đổi giỏ
Cây bình