Đăng nhập / Đăng ký Góp ý với Onthi.com  
Máy tính Gõ tiếng việt: On Off
Chú ý chú ý:  
 
Tìm kiếm trong diễn đàn    Từ khóa:      Người viết:  
Truy cập nhanh
 
Hướng dẫn gõ công thức toán trên onthi.com
Diễn đàn >> Kỷ niệm - Ước mơ >> Tình yêu - tình bạn
gio_0983    19:28:01 Ngày 12-11-2008
Thoáng buồn đầu đông

  Trưa nay, một trưa rất lạ... Trưa nay, em đã nhìn thấy anh đấy! Anh ở rất gần em, nhìn em, mỉm cười với em như ngày xưa, như anh chưa bao giờ rời xa em cả... Đã có lúc, em không còn nhớ nổi khuôn mặt anh, nụ cười anh... nhưng hôm nay thì em nhìn thấy anh rõ mồn một... Em cứ ngỡ là anh đã trở về với em... Vậy mà, khi em chìa tay cho anh, anh đã quay lưng bước đi không cho em được cầm tay anh, được ôm anh một lần... Em đã bật dậy, đã ngơ ngác tìm anh khắp dãy hành lang vắng tênh, đã nhìn quanh sân trường... đã không thể nhìn thấy anh ở bất cứ đâu...

  Đến bây giờ, em vẫn không tin là mình đã mơ... Dù mọi người trong phòng bảo có lẽ tại em nhớ anh quá nên mới mê sảng trong cơn sốt... Có phải vậy không anh? Đúng là em nhớ anh, đúng là em đang sốt nhưng em không mơ, không mê sảng... Lâu lắm rồi, em mới được nhìn thấy anh cười như vậy làm sao có thể là mơ, là mê sảng được... Rõ ràng là anh đã ngồi bên em, rất gần em... Có lẽ nào đó thật sự là mơ? Có lẽ nào đó là lần cuối cùng? Có lẽ nào ông trời cho em nhìn thấy anh lần này nữa rồi bắt em quên anh mãi mãi???

   Mùa đông đang dần sang, một mình em co ro trong cái lạnh đầu mùa... Nhớ anh nhưng đó mãi mãi là sự khao khát khi nhớ mãi một người mà không làm cách nào để có được người ấy... Nhiều khi chỉ muốn gọi anh, muốn nhắc anh mặc thêm áo, quàng thêm khăn mỗi khi ra ngoài nhưng sao khó quá... Chính em cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa... Trong trái tim em, một phần rất mong anh quay trở  lại nhưng ở một nơi sâu thẳm nào đó lại luôn cầu cho anh được hạnh phúc dù anh ở đâu và ở bên ai... Em vẫn tin: "Mình có duyên nên đã gặp và nếu còn nợ nần nhau thì ắt hẳn sẽ còn phải gặp lại". Liệu em và anh, mình còn nợ nần gì nhau nữa không anh???

vccy_hh    22:50:52 Ngày 12-11-2008
Trả lời: Thoáng buồn đầu đông

"Chúc anh một ngày tốt lành "

Anh nhìn tôi , anh cười ..................

"Em đi học đây , anh nhớ chúc em may mắn nhé "

Anh nhìn tôi , anh cười .............

Nắng ban mai rực rỡ , những tia nắng lung linh chiếu xuyên qua cửa sổ , bầu trời xanh ngắt.

Tôi càng nhớ anh hơn ....................

Cứ sau mỗi ngày đi học về , tôi lại vội vàng về ngôi nhà thân yêu....Nơi có tôi và anh ......

"Anh à , hôm nay em được 10 điểm hóa đấy ....à anh ơi hôm nay trời nắng ,nắng đẹp lắm anh ạ "

Tôi nói , còn anh vẫn cười .........

Hôm nay , sinh nhật lần thứ 17 của anh .Tôi mặc chiếc váy màu hồng , chiếc váy mà tôi thích nhất

"Anh ơi , anh nhớ chiếc váy này không ? Chiếc váy anh tặng em năm ngoái đó .........."

   Trong căn phòng chỉ có anh và tôi , 17 ngọn nến lung linh ...ánh nên lan tỏa khắp phòng .......khuôn mặt anh càng rạng ngời và anh vẫn cười

" Anh có còn yêu em không ?"

Tôi không còn nhận được những lời nói như ngày xưa , anh vẫn cười ...anh cười mà tim tôi đau nhói

Chiếc cốc thủy vỡ choang , một ngọn nến vụt tắt ...tôi quay lại với thực tại , 1 sự thật mà tôi đã trốn tránh bấy lâu nay ............Tôi ôm anh vào lòng , nước mắt giàn dụa , tôi gọi tên anh trong niềm thổn thức

______________________________________________________

Tôi quen anh trong 1 ngày nắng to , vốn là một đứa con gái ngang ngạnh , nghịch hơn quỉ ....

Trời nắng to thế mà vẫn chơi lùa nhau ngoài sân trường , vừa chạy vừa thách đấu nhỏ Quỳnh lùa được mình .Và rồi tôi va phải anh ....tôi và anh ngã trên nền xi măng nóng bỏng ...

Là đứa con gái nghịch như quỉ sứ , không sợ giời không sợ đát mà lại sợ máu ...nhìn thấy máu chảy ....tôi òa khóc ...khóc như 1 đứa trẻ ...tôi vẫn còn nhớ ....anh luống cuống không biết làm gì cả ....còn tôi vẫn ngồi trên cái nền xi măng nóng bỏng...anh đưa tôi xuống phòng y tế ...tôi vẫn còn nhớ hôm đó tôi ra máu rất nhiều và còn bị trật khớp nữa .....

Và rồi anh vô tình đã trở thành "con ngựa đường dài " của tôi ....và chuyện gì đến nó cũng phải đến .........

    Ngồi trên triền đê , gió mát , những cánh diều hờ hững trôi trên nền trời xanh ngắt ....Tôi vẫn hỏi anh cái câu quen thuộc"Anh còn yêu em không "

Và vẫn câu nói đó "yêu em như ngày hôm qua "

Và rồi thời gian đó có lẽ cũng là thời khắc đẹp nhất trong cuộc đời tôi ..........

Thần chết đã cướp anh trong vòng tay tôi , anh nhẹ nhàng bước vào cuộc đời tôi ....và rồi vội vàng bước ra khỏi cuộc đời tôi .....Nhiều đêm , nhớ đến anh tôi lại gọi anh trong niềm thổn thức .....

Giờ đây chỉ còn mình tôi , cô đơn 1 mình tôi 1 bóng ....Nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời , tôi thầm gọi tên anh và khóc trong làn nước mắt " Anh à , em vẫn yêu anh như ngày hôm qua " 

Bài này viết hồi lớp 11 , được nghỉ tiết thể dục thì phải ...và lúc đó cũng mùa đông ..lạnh và buồn ...(nhưng chỉ là viết văn ^^! ..nghik thui ^^! )

 luongbeta    11:44:00 Ngày 17-11-2008 
Trả lời: Trả lời: Thoáng buồn đầu đông

em đúng nà ...  hem bít nói seo nữa :P

Danh sách mod

Viết trả lời của bạn

Tiêu đề
Về vấn đề:
Nội dung phần trả lời của bạn
Giới thiệu onthi.com
© 2008 Sáng lập bởi: Nguyễn Duy Phi và Bùi Minh Mẫn.
Máy tính