Chiếc đồng hồ báo thức!(Tiếp...) onthi.com

Hi!Câu chuyện xin được tiếp tục.......

Bé Quạ hôm nay chẳng biết sao lại khóc nè.....Trời iu nịnh mãi nó cũng chẳng nói làm sao lại khóc???----->Thui thì đủ đứa,mỗi đứa một tay:dứa chép bài hộ,đứa đưa khăn cho lau nước mắt,có đứa còn phải.....nghe giảng hộ(Lỡ may cô có hỏi còn biết đường mà nhắc bài cho nó nữa chí...vì khổ chủ đang bận.....khóc ----gục đầu xuống bàn hỏi thăm cái bàn thân iu ấy mà!)

=>Ui chao!Love mình đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết!

Dường như chuyện chẳng bao giờ hết được, nó cứ tuôn trào dào dạt,chảy ồ ồ như sông như suối,cái miệng xinh xinh of cô bé như 1 cỗ máy vạn năng ko biết nghỉ là gì!Ấy vậy mà ,mẹ cô bé vẫn vừa làm việc vừa chú ý theo dõi lắng nghe hết sức chăm chú, thi thoảng còn bình phẩm vài câu,nét mặt thể hiện sự vui vẻ ngạc nhiên bất ngờ of từng câu chuyện mà cô bé kể...khiến cho cô bé cảm thấy có hứng thú hơn để kể chuyện.Mẹ cô bé như 1 người bạn "luôn luôn lắng nghe,luôn luôn thấu hiểu"_1 người bạn đặc biệt hiếm thấy!Mẹ luôn là nơi cho cô bé dựa vào,nơi cô bé trút hết mọi việc căng thẳng ở trường,là nơi tạo ra niềm vui nho nhỏ mà thân thương cho cô bé......Cô bé luôn tụ hào đến phổng mũi về mẹ.....

Ấy thế mà hôm nay lạ thật !Cô bé lại giận mẹ,giận 1 chuyện chẳng đâu vào đâu????

Ăn bữa trưa xong,nhưng cũng chỉ là qua loa thui.Mẹ hỏi thì cô bé gắt lên và quay mặt --đi thẳng lên phòng.---đóng cửa cái "rầm">Cô bé quay đi ----đã ko nhìn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má câo_cái gò má đã kết tội mẹ....."sát chồng"Ai cũng nói như thế!Nhưng cô ko bao giờ tin,cô nghĩ bố cô mất_chỉ là do tai nạn thôi,chứ người khổ nhất,thiệt thòi nhất phải là mẹ.Mẹ hy sinh cả cuộc đời thanh xuân để chăm sóc cho cô bé mặc dù mẹ vẫn còn trẻ.Nhìn mẹ chẳng ai bảo mẹ có số khổ cả:dáng cao ráo,khuôn mặt thanh toát lên vẻ dịu dàng,sự cao san quý phái,cùng với mái tóc dàicàng làm cho mỗi bước đi of mẹ thêm uyển chuyển,giộng nói ngọt ngào,ấm áp,cuốn hút người nghe.

Từ lúc ây,mẹ ko nói j nữa,mặt mẹ phảng phất nỗi buồn, sự thất vọng ,....

Mẹ có biết đâu!Ko phải cô bé ko nhìn thấy mẹ cô khóc đâu,cô quay đi nhưng nhìn lén qua gương cô đã thấy hết,cô mỉm cười_1 nụ cười bí mật_cô về phòng để tiếp tục 1 kế hoạch còn dang dở và có lẽ sắp thành công.....

Buổi tối,cơ quan nhiều việc,mẹ về nhà muộn.Trời đã nhá nhem tối .Nhưng kìa!Sao lại ko có ai ở nhà thế này?Koá cổng vẫn nằm im lìm ko động đậy!ko gian yên tĩnh lạ lùng.Như cảm thấy có điều j chẳng lành,mẹ vội vàng mở cổng vào nhà.Mẹ lo lắng,tay mẹ run,trong đầu mẹ lúc đó đang bộn bề những tình huống xấu,đến mức tìm mãi mới thấy chiếc chìa khoá,mẹ lại còn đánh rơi mấy lần xuống đất,chật vật mmf chìa tra ổ.....

Vội vàng vào nhà,mẹ bật điện lên,1 tiếng nổ khiến mẹ giật mình,thấy cô bé,mẹ chạy đến rưng rưng"con,con,con .....có làm sao ko??"Từ phái sau cô bé đưa lên trước 1 cái j đó.....

"Mẹ__HAPPY BIRTH DAY " mẹ chưa kịp định thần,mẹ mở tròn xoe mắt nhìn cô bé ngạc nhiên.Ko biết có phải nghe tiiéng hát ko hay mà hay hát of con cất lên bài SN ko mà mắt mẹ tràn đầy giọt.....Mẹ đỡ chiếc bánh SN trên tay cô bé_chiếc bánh với những ngọn nến lung linh,xinh xinh.....

"Ơ kìa!Sao mẹ lại khóc?Đang ra mẹ phải vui lên chứ hay .....mẹ ko thích?"Cô bé phụng phịu....

"Mẹ có khóc đâu!Mẹ vui quá ấy mà!Cảm ơn con gái yêu of mẹ nhé"Mẹ cô bé vội đưa tay lau nhưng giọt nước mắt như để giấu ko cho con thấy!

Mẹ bận nhiều việc lo nhiều thứ,cô biết mẹ sẽ quên nên bày ra cách này để mẹ thấy thật ngạc nhiên,là 1 ngày thật đặc biệt với nhiều ý nghĩa!

Cô bé đã tự tay đan chiếc khăn len tặng mẹ.Mặc dù mới học đan,nhưng nó là thành quả tự tay cô bé làm....

Cô bé chỉ muốn rằng"với chiếc khăn len đó mùa đông năm nay mẹ sẽ cảm thấy ấm áp hơn"

Cũng đúng thôi,"ấm áp"ở đây ko chỉ là do chiếc khăn mạng lại mà là tình cảm of cô bé giành cho mẹ thật .....

Sáng,tiếng đồng hồ báo thức vẫn kêu dồn dập.......nó được tắt đi.Ko gain bốn bề im lặng,vẫn là tiếng thở đều đều.

Và kìa!bên chiếc đèn toả ánh sáng vàng lịm,chiếc đầu cô bé đang cặm cụi học bài,dòng chứ cứ chạy đều trên trang giấy,tiếng sột soạt of bàn tay đưa để trên trang vở còn thơm mùi mực....

Mẹ cô bé nhìn qua khe cửa và mỉm cười "Con gái iu of mẹ!Con có biết :con chính là món quà vô giá mà thượng đế ban tặng cho mẹ ko?Mẹ sẽ chẳng bao giờ để ai lấy mất món quà đó đâu"

Kết thúc rùi!Cảm ơn sự quan tâm đón đọc of mọi người(nếu ai có nhã hứng đọc hết)

Mặc dù có nhiều khiếm khuyết mọng được lượng thứ!!!!!

Vì nhiều lí do mà tui ko thể tiếp tục viết nữa!Mong mọi người thông cảm!bye